Tráp gỗ của gia đình ông Nguyễn Sĩ Huyến ở xã Hưng Dũng, thành phố Vinh, Nghệ An.

Để chỉ đạo sát sao phong trào công nhân trong các nhà máy, đưa Xô Viết Nghệ Tĩnh lên một bước mới, tháng 8- 1930, Xứ ủy Trung Kỳ đã quyết định chuyển cơ quan từ xã Hưng Lộc về đóng tại xã Hưng Dũng, thành phố Vinh. Nhà ông Nguyễn Sĩ Huyến được các đồng chí Nguyễn Phong Sắc, Lê Viết Thuật, Lê Mao, Nguyễn Phúc, Nguyễn Lợi chọn làm cơ sở ấn loát cho Xứ ủy Trung Kỳ.

Ông Nguyễn Sĩ Huyến là thầy cắt thuốc bắc, mở cửa hiệu trong nhà phục vụ nhân dân. Hằng ngày, bà con đến bắt mạch, xin đơn, cắt thuốc rất đông. Cả gia đình ông đều có cảm tình với cách mạng. Đó là những điều kiện thuận lợi để các đồng chí cán bộ vào ra hoạt động một cách dễ dàng, tránh sự theo dõi của bọn mật thám.

Bộ phận in ấn tài liệu của Xứ ủy tại nhà ông Nguyễn Sĩ huyến gồm có các đồng chí: Thái Văn Giai, Lê Viết Hanh, Đức ngư, Đinh Văn Đức. Một số đồng chí như: Nguyễn Đình Cận, Nguyễn Sĩ Sích, Nguyễn Sĩ Hóa được bố trí làm nhiệm vụ canh gác, bảo vệ. Từ đây, báo chí của Xứ ủy Trung Kỳ như: Báo Xích Sinh, Báo Lao Khổ, truyền đơn kêu gọi quần chúng nhân dân đấu tranh v.v.đã được in ra hàng ngày và bí mật đưa đi rải ở khắp mọi nơi. 

Đa số truyền đơn được in theo hai loại: một loại bằng chữ Quốc ngữ và một loại bằng tiếng Pháp. Mỗi lần in được khoảng 45-50 tờ. Sau khi in xong, các đồng chí thu dọn bút mực, tài liệu cho vào chiếc tráp gỗ này và cất trên bàn thờ, nằm ở gian giữa của nhà ông Nguyễn Sĩ Huyến để tránh sự theo dõi, lục soát của kẻ thù.

Trong thời gian Xứ ủy làm việc tại nhà, mọi thành viên trong gia đình ông Nguyễn Sĩ Huyến đều tham gia tích cực. Vợ chồng ông Nguyễn Sĩ Huyến và bà Nguyễn thị Hưu cùng các con vừa làm nhiệm vụ bảo vệ canh gác cho tổ ấn loát, vừa lo cơm nước, giặt giũ phục vụ cuộc sống thường ngày cho cán bộ. Đặc biệt, anh Nguyễn Sĩ Mai, con trai đầu của gia đình, là nhân viên ngành Bưu điện Vinh, vừa làm bảo vệ ban đêm cho tổ ấn loát, anh vừa đi quyên tiền để mua dụng cụ in ấn cho Xứ ủy. Lợi dụng công việc của mình là đưa thư đi các nơi, anh đã chuyển các công văn, tài liệu của Xứ ủy xuống tận các cơ sở Đảng một cách an toàn.

Đến giữa năm 1931, cơ sở ấn loát ở gia đình ông Nguyễn Sĩ Huyễn bị địch phát hiện. Chúng cho lính đến đàn áp, phá tan nhà cửa và bắt ông Huyến đi giam tại nhà lao Vinh. Mặc dù bị tra tấn dã man nhưng ông không hề khai báo nửa lời, tuyệt đối giữ bí mật cho Đảng. Cuối năm 1931, chúng buộc phải thả ông về nhà.

Năm 1990, nhà ông Nguyễn Sĩ Huyến đã được Bộ Văn hóa công nhận là di tích trong cụm di tích lịch sử Làng Đỏ Hưng Dũng. Chiếc tráp gỗ dùng đựng tài liệu của Xứ ủy Trung Kỳ đã được ông giao lại để trưng bày tại Bảo tàng Xô Viết Nghệ Tĩnh.